Những thông tin hay về..^^
E có một đứa bạn rất dễ thg và tâm lí...:">..hôm nọ nó đã mất cả ngày trời để lục tung google...tìm cho em những bài báo, phim ảnh, clip.vv...tất cả rất hữu ích và đều nói về..^^...hum nay rảnh nên e post một số bài hay lên choa mn cùng đọc na..:D...
......Câu chuyện 1 nè:
Đặng Ngải có tật nói lắp (nói cà lăm), lúc nói tên của mình, thì thường
hay nói "ngải ngải" không ngừng, có một lần Tấn Văn công chế nhạo ông
ta :
- "Ngải ngải là mấy ngải ?"
Đặng Ngải trả lời rất khéo léo :
- "Phượng a, phượng a vốn dĩ là một chim phượng hoàng !"
(Hài Cự lục)
Suy tư :
Nói "cà lăm" không phải là một tội, nó chỉ là một khuyết tật mà thôi, nó sẽ là một tội lớn khi chúng ta đem cái "cà lăm" của người anh em, chị em ra nhạo cười.
Có người mang tật nói lắp nhưng đầu óc rất minh mẫn, sáng suốt, đời sống đạo đức thánh thiện ; trái lại có người ăn nói rất trôi chảy, khi nói thì có văn có hoa, nhưng tâm hồn thì bị bệnh "cà lăm" : họ nói năng không ngay thật, ưa nói dối, thích ba hoa nói xấu người khác, thích tranh biện với mọi người để ra vẻ ta đây là người có khoa ăn nói...
Tật nói lắp nơi thân xác và bệnh nói "cà lăm"
trong tâm hồn, nếu đem lên bàn cân "của lòng thương xót" mà cân, thì
bệnh "cà lăm" trong tâm hồn đúng là nặng hơn, cần phải chữa trị ngay
không chậm trể.....
....
♥♥
♥♥
♥♥
CÂU CHUYỆN 2..:)...
Nói trước đám đông
30/01/2010 · 1 Comment
Ông bà ta có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Xem ra lời nói có vẻ là thứ “rẻ” nhất mà ai cũng có và có thể sử dụng. Và điều đó gần như là đúng hoàn toàn. Nếu bạn ra ngoài đường thì đâu đâu cũng thấy nói chuyện, cửa hàng thì có người mua kẻ bán nói chuyện, trong quán nước thì từng đôi, từng nhóm nói chuyện…. Thế nhưng đó là khi tất cả mọi người cùng nói, bạn nói, tôi nói tất cả chúng ta cùng nói, thật đơn giản. Còn bây giờ khi mà trước mặt bạn là hàng trăm con mắt đổ dồn vào bạn, một bầu không khí im phăng phắc, tất cả mọi người đều chờ để nghe bạn nói. Vâng, lúc này chỉ có một mình bạn nói mà thôi. Liệu bạn có còn thấy lời nói lúc này thật rẻ, và cần là sử dụng ngay được không?
Tôi dám cam đoan với bạn rằng, khi phải đặt mình vào tình thế này,
không ít người mặt đỏ tía tai, người run lẩy bẩy, nói lắp bắp. Đó là
triệu chứng của căn bệnh “ngại tiếp xúc”. Tại sao vậy nhỉ? Khi tất cả
mọi người đều nói, ta cũng nói, thì lời nói của chúng ta cũng chỉ có
giá trị như lời nói của tất cả mọi người, sai cũng chả sao. Nhưng bây
giờ, tất cả mọi người đều chờ để được nghe bạn nói. Thì lời nói của bạn
lúc này có giá trị lắm, chắc chắn là nó cao hơn mọi người khác. Vì họ
phải im lặng để nghe bạn nói cơ mà. Mà đã hơn người thì phải thật hoàn
hảo, nói năng trôi chảy, nội dung hay, dễ hiểu,… nhưng khổ nỗi là từ bé
đến giờ có mấy ai được đi học môn “nói trước đám đông” hay chỉ tự rèn
rũa trong cuộc sống. Mà phàm đã việc gì làm mà chưa có một sự chuẩn bị
kỹ càng thì đều tạo cho ta cảm giác bồn chồn bất an hết cả.
Do vậy, bài viết này mình đưa lên cho mọi người, hy vọng với một số
đầu mục này có thể giúp bạn bớt được phần nào cảm giác căng thẳng trong
lần diễn thuyết tới đây.
1. Trừ khi bạn là một nhà diễn thuyết nổi tiếng, chí ít cũng
là cỡ quốc gia, còn lại, không ai quá kỳ vọng vào một bài phát biểu quá
trơn tru, hoàn hảo từ bạn đâu.
Thật sự ra mà nói thế nào là một bài phát biểu hoàn hảo theo đúng
nghĩa thì đến giờ mình cũng không biết chính xác. Các bạn cứ thử nghĩ
mà xem, ngay cả đến những tác phẩm bất hủ của
các
đại thi hào mà vẫn luôn có các nhà phê bình tác phẩm tìm ra được điểm
chưa đạt ở góc độ này hoặc góc độ khác đấy thôi. Mà xin lưu ý mọi
người, là một tác phẩm văn học đã phải trải qua rất nhiều bản nháp,
nhiều đêm suy nghĩ của tác giả mới thành. Viết sai lại sửa, thế mà còn
không hoàn hảo. Thì nói gì đến chuyện nói ra. Làm sao tránh được những
sai sót cho dù bạn có chuẩn bị kỹ càng đến đâu. Hơn nữa là tâm lý của
người đi nghe bạn nói là họ quan tâm nhất đến nội dung bài diễn thuyết
của bạn. Đó mới là điều khiến họ tới nghe bạn nói. Chứ không ai mất
công đến chỉ để nghe bạn nói trơn tru, không ngấp ứ mà nội dung lại
chẳng có gì cả.
Do vậy nếu đã có một nội dung tốt thì bạn hãy cố gắng diễn đạt nó
một cách đơn giản, trực tiếp chứ đừng cố tìm những mỹ từ trau truốt. Vì
khi tìm kiếm bạn sẽ lại thấy không biết từ nào là hợp lý thích hợp, từ
đó tạo ra cảm giác bất an, rất dễ suy nghĩ mọi người sẽ chê bai về từ
ngữ đó. Và kết quả của sự căng thẳng sẽ làm bạn mất tự tin và hạn chế
khả năng của bạn, đồng thời lấy mất cơ hội để bạn đưa ra những ý tưởng
hay. (Nó có thể bất chợt tới do những yếu tố tác động trong buổi diễn
thuyết mà bạn chỉ có thể biết sau khi diễn thuyết, không có sự chuẩn bị
nào cho cơ hội đó đâu).
2. Đừng tự hỏi mình “có nên nói như thế hay không?”
Mình xin phép lấy một ví dụ có tính chất tương đồng cho dễ hiểu. Đó
là câu chuyện “môn học tập làm văn ở trường học vậy”, không có một thầy
cô giáo dạy văn nào lại khuyên bạn rằng viết trước bài ở nhà rồi học
thuộc đi. Đến giờ kiểm tra chỉ viết ra thôi. Chắc chắn là không. Mà các
thầy cô luôn nói rằng, các em về nhà tìm dẫn chứng để trích dẫn vào bài
viết, hình thành và nắm chắc dàn ý đại cương, nội dung chính của bài
viết.
Việc diễn thuyết cũng vậy thôi. Sẽ không có bài diễn thuyết nào lại chuẩn 100% y chang so với
bài
chuẩn bị cả. Có thể lúc tập ở nhà bạn nói như thế này, nhưng chắc chắn
nó sẽ không được lặp lại y nguyên lúc bạn nói trước đám đông đâu. Đơn
giản là vì “Không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông” đâu
bạn ạ. Nắm chắc được các ý chính cần trình bày cho bài diễn thuyết sẽ
giúp bạn tổ chức tốt bài nói và định trước những câu hỏi mọi người có
thể đặt ra cho bạn.
3. Chuẩn bị phong cách nói cho bản thân.
Tức là đối với mỗi buổi diễn thuyết, tùy vào từng trường hợp cụ thể,
bạn nên tuân theo tiêu chuẩn chung về lối trình bày. Cái này thường đã
có sẵn bạn chỉ cần tìm hiểu và áp dụng theo là được. Ví dụ như, trong
buổi bảo vệ tốt nghiệp của bạn, bài luận văn có các chương mục nhỏ. Bạn
có thể nói theo mẫu như : Bây giờ tôi xin giới thiệu đến chương hai…,
chuyển qua vấn đề x, y ,…” Có một khung phù hợp với nội dung bài nói,
sẽ giúp bạn có cách trình bày mạch lạc hơn.
4. Hãy chú ý tới giọng nói, nhịp thở và tư thế của bạn.
Như vậy là đã xong nội dung, giờ chúng ta cũng nên chăm chút một
chút cho mặt hình thức của mình trước đám đông. Tùy vào từng nội dung,
bạn nên sử dụng giọng nói nhẹ nhàng ở đoạn nào, những đoạn nào trọng
tâm, bạn có thể nói to hơn một chút, giọng chắc khỏe hơn
một
chút tạo sự chú ý của mọi người. (Cũng giống như trong văn viết chỗ nào
bạn quan tâm thì viết đậm lên hoặc gạch chân vậy). Cơ thể nên thả lỏng
thật thoải mái. Vì có thể bài nói của bạn sẽ kéo dài hơn bạn tưởng, một
vị trí đứng và một tư thế hợp lý sẽ giúp bạn đỡ mệt, giữ được sự tập
trung trong suốt buổi đối thoại của mình với mọi người.
5. Chú ý tới các nguyên nhân gây khiến cho bạn thiếu tự tin trước mặt mọi người.
Có rất nhiều nguyên nhân khiến cho mất bình tĩnh mà tôi cũng không
biết hết và không thể đề cập hết trong bài viết này. Có thể là do di
truyền, giáo dục, văn hóa của từng người, mỗi người lại có một lý do
khác nhau. Do vậy về việc này, chỉ có một lời khuyên nho nhỏ tới mọi
người là khi đã biết được nguyên nhân rồi, thì hãy bớt chút thời gian
để rèn luyện cải thiện bản thân mình. Bạn có thể tự giả định tình huống
rồi tự mình tìm cách giải quyết, như vậy khi gặp ngoài việc thật bạn
cũng không đến mức “lạc vào đảo hoang”.
6. Nắm lấy tất cả cơ hội được nói.
Chắc các bạn ai cũng đồng ý với mình rằng “trăm hay không bằng tay
quen”. Đọc sách nhiều mà không bắt tay vào làm thử thì cũng như không.
Hãy tận dụng mọi cơ hội có thể như trong cuộc họp gia đình, trò chuyện
với bạn bè,….., để tập cho mình cách phát biểu và làm quen với những
tình huống bất ngờ xảy ra khi mọi người chất vấn bạn hoặc giả dụ bạn có
quên mất điều mình định nói thì phải làm sao.
♥♥
♥♥
♥♥
CÂU CHUYỆN 3:>"<
Nói lắp với nhiều teen đã trở thành một nỗi ám ảnh, một căn bệnh “khó chữa” khiến cho các bạn ấy trở nên ngại ngùng trong giao tiếp và lâm vào nhiều hoàn cảnh dở khóc dở cười.
Tự ti.... vì nói lắp
Mỗi lần đến tiết kiểm tra đầu giờ là tim Phúc lại đập thình thịch
vì lo lắng bị gọi lên bảng trả bài. Không phải vì Phúc không chuẩn bị
trước bài ở nhà mà vì mỗi lần lên bảng căn bệnh nói lắp của Phúc lại
được dịp “tái phát”. Bình thường Phúc có thể nói chuyện thoải mái với
mọi người nhưng cứ bị gọi lên bảng là Phúc lại “ờ ờ, à à…vv” có khi đến
5-10 phút. Mỗi lần như vậy cả lớp lại được dịp cười đùa thỏa thích,
thầy cô giáo cũng đành lắc đầu cho Phúc về chỗ. Vì thế nhiều lần thầy
cô giáo vừa gọi đến tên Phúc thì lại cho ngồi xuống luôn. Trong lớp
Phúc cũng rất ít khi được gọi phát biểu vì ai cũng sợ chờ Phúc nói xong
thì sẽ mất cả tiết học. Bạn bè cũng thường lấy chuyện đó để trêu chọc
Phúc hay nhại lại những câu Phúc nói “em em eeem thưa cô”. Dần dần Phúc
trở nên khép mình hơn vì sợ mình càng nói thì càng trở thành trò hề
trong mắt các bạn.
Nhưng trường hợp của Phúc xem ra vẫn “khá khẩm” hơn trường hợp của Thanh. Thanh không chỉ bị nói lắp và còn không phát âm được chuẩn giữa dấu sắc và dấu ngã. Tuy học rất giỏi nhưng trong lớp Thanh hầu như không chơi với ai. Vì khi nói chuyện Thanh thường gặp khó khăn khi nói câu đầu tiên, ề à mất rất nhiều thời gian nên không phải bạn nào cũng đủ kiên nhẫn để ngồi nghe Thanh nói. Do không phát âm rõ giữa dấu sắc và dấu ngã có lần Thanh đã vô tình nói từ “nước dãi” thành “nước …” đã khiến cho cả lớp được dịp cười nghiêng ngả. Câu chuyện đó cũng trở thành giai thoại trong cả khối lớp 9 khiến cho Thanh trở nên nổi tiếng một cách bất đắc dĩ.
Trong mắt bạn bè ở lớp Khánh được xem là chín chắn, người lớn hơn
hẳn mọi người vì cách nói chuyện chậm rãi, từ tốn. Nhưng sự thật thì
chỉ có người trong nhà Khánh mới biết nếu Khánh nói nhanh như mọi người
thì sẽ bị lắp, nói mãi không thể dứt được một câu. Khánh chia sẻ: “Em
cũng chẳng muốn nói chậm ề à như ông già thế nhưng cứ nói nhanh là em
bị lắp. Em thích một bạn cùng lớp nhưng chưa bao giờ có đủ tự tin để rủ
bạn ấy đi chơi cả. Bình thường trước mặt mọi người thì em có thể nói
chậm và bình tĩnh được chứ còn trước mặt bạn ấy thì không biết thế nào.
Cứ thế này khéo cả đời em chẳng bao giờ “cưa” được ai mất”.
Phương thuốc nào cho căn bệnh đáng ghét này?
Thông thường bệnh nói lắp, nói nhịu thường chỉ xảy ra khi còn bé và
sẽ dần khỏi khi bạn đã lớn. Nhưng cũng có nhiều trường hợp căn bệnh này
theo các bạn ấy đến tận khi lớn. Và nó đã gây ra không biết bao nhiêu
phiền toái cho những teen trót “sở hữu” căn bệnh đáng ghét này.
Nói lắp (hay còn gọi là nói cà lăm) là một tật do rối loạn ngôn
ngữ, trong đó có sự ấp úng khi nói khiến các từ phát ra chậm, kéo dài
hoặc các từ được lặp đi, lặp lại.Nói lắp thường gặp ở các bạn nam nhiều
hơn các bạn nữ, ở người thuận tay trái nhiều hơn người thuận tay phải.
Chứng nói lắp cũng có tính di truyền. Nguyên nhân của nói lắp hiện nay
vẫn chưa rõ. Một vài giả thuyết cho rằng có thể nói lắp là do tổn
thương nào đó ở vùng ngôn ngữ của não. Nhưng có nhiều ý kiến đề cập đến
yếu tố tâm lí trong việc nói lắp vì người ta thường nói lắp khi tâm
trạng căng thẳng, hồi hộp hay lo lắng, run sợ…vv.. hoặc vì tò mò, thích
bắt chước người khác nói lắp, hoặc thường tiếp xúc với những người nói
lắp nên tiếp thu phải những ám thị không tốt, kết quả tự mình dần dần
cũng biến thành nói lắp. Bị quở phạt hay uy hiếp quá mức, hoặc tinh
thần bị tổn thương mà gây nên nói lắp.
Vì vậy để khắc phục tật nói lắp, việc đầu tiên teens cần làm là phải xóa bỏ các trở ngại về tâm lí. Các bạn cần phải luyện cách tự tin khi nói trước đám đông, kiềm chế các cảm xúc của mình. Đừng vì sợ nói sai mà e dè không dám nói. Nói chậm, chia lời nói thành các ý đơn gián sẽ khiến bạn dễ dàng hơn khi nói. Teens nên thoải mái tinh thần khi nói đừng vì một vài lời trêu chọc mà đã cảm thấy nản lòng.
Đặc biệt, bạn đừng quá trầm trọng hóa vấn đề, chỉ nên coi nói lắp
là một căn bệnh thông thường, một cái tật hoàn toàn có thể chữa khỏi.
Như vậy các bạn sẽ có niềm tin và nỗ lực hơn trong việc chữa chứng nói
lắp.
Đứng trước gương tập nói hay thường xuyên nói chuyện cùng với những
người thân thiết của mình là một trong những cách đem lại hiệu quả cao.
Nhưng teens lưu ý là phải luyện tập đều đặn, kiên trì hàng ngày. Ngoài
ra các bạn cùng cần kết hợp thêm với việc luyện tập thể dục thể thao và
tập thở....
...Còn nhìu nhìu nữa nhưng em tríc một ít ra đây thui...bạn em cũng tìm cho em cả địa chỉ một số nơi chữa bệnh này như là:
1, Khoa phục hồi chức năng của bệnh viện bạch mai_tiến sĩ Hạnh
2, Tiến sĩ Nguyễn Duy Dương,
Bệnh viện Tai Mũi Họng Trung ương
78 – Đ. Giải Phóng, Hà Nội.
DT: 04-38687022...
Mn xem tham khảo na...:D...Chúc mn ăn tết vui vẻ và sẽ sớm kill đc cái tên đáng ghét này.... :))
đi học ở Tâm việt đi các bác ơi.môi trường ở đó khá tốt,mọi người đều thông cảm và giúp đỡ bạn nhiều lắm.ở đó họ sẽ dạy cho bạn cách giao tiếp,cách tự tin khi đứng giữa đám đông.Có thể đi học ở Tâm việt có thể ban vẫn bị nói lắp, không hết được,nhưng cái được là bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn,và đặc biệt là môi trường thể hiện và được các giảng viên Tam việt chỉnh sửa.ra tết mìnjh sẽ học 1 khóa ở tâm viêt
đi học ở Tâm việt đi các bác ơi.môi trường ở đó khá tốt,mọi người đều thông cảm và giúp đỡ bạn nhiều lắm.ở đó họ sẽ dạy cho bạn cách giao tiếp,cách tự tin khi đứng giữa đám đông.Có thể đi học ở Tâm việt có thể ban vẫn bị nói lắp, không hết được,nhưng cái được là bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn,và đặc biệt là môi trường thể hiện và được các giảng viên Tam việt chỉnh sửa.ra tết mìnjh sẽ học 1 khóa ở tâm viêt
-poorman
Bạn định học khóa gì ở tâm việt? Khóa đó thời gian bao lâu? học phí thế nào ?
Mình cũng đang muốn tham gia một khóa học nói trước đám đông
có rất nhiều khóa học.bạn nên học 1 khóa Thuyết trình đi.họ sẽ dạy các kỹ năng cơ bản để có 1 bài thuyết trình tốt,khóa giao tiếp,khóa tư duy,khóa làm việc theo nhóm,..........quá nhiều luôn.1 khóa là 198k với sinh viên,học 6 buổi trong 2 tuần
hay đấy thanks nha, mình sẽ học một khóa giao tiếp ra tết sẽ tham gia. Bạn nao trên diễn đàn có ý định thì đi học cùng mình nha
cái này hình như ở HN mới có, ko biết ở SG có ko nhỉ :)

